Tình yêu cho con đâu chỉ có nói bằng lời

Bạn đã đoán được nơi nào chúng ta có thể chạm đến một thứ tình yêu không toan tính, tình yêu vô điều kiện, dù chúng ta thành công hay thất bại, giàu sang hay chiến đấu khi chúng ta khỏe mạnh và khi chúng ta ốm đau…? Nghe có vẻ như một điều ước trong lễ cưới, nhưng tình yêu đó chỉ dành cho cha mẹ của chúng tôi.

Bởi vì mẹ thường ngọt ngào, ấm áp, đôi khi ngây thơ và “quá khích” đến mức khiến con phiền lòng; Bố thường cực kỳ “lạnh lùng”, kiệm lời, lêu lổng “ăn đòn”. Nhưng ẩn sau những góc nhìn, những hành động gai góc ấy lại chứng tỏ là những cung bậc cảm xúc bất tận, sâu lắng như lớp trầm tích ẩn trong lòng đất.

Bữa kem gần 1 chỉ vàng và sầu riêng ở nước ngoài

Tôi có một tình yêu đặc biệt với ẩm thực và ăn uống. Chẳng hiểu vì nhà mình đã có sẵn “tâm hồn ăn uống” hay vì mình ăn thừa mà nhớ đến bố mẹ, nhất là bố, mình luôn nhớ đến món ăn. Khi tôi còn nhỏ, gia đình tôi sống ở Hà Nội. Cuối tuần nào anh cũng đưa tôi đi dạo phố chơi, tuần nào cũng ghé quán ăn thử. Khi có sự kiện quan trọng, bố tôi không tiếc tiền mua những món ăn ngon để tôi thưởng thức, vì “ăn ngon thì biết, sau này biết kiếm tiền mới được thưởng thức món ngon”.

Một trong những cơ duyên “sử xanh” mà tôi còn nhớ là một ngày hè, một năm tôi chuẩn bị bước vào lớp 1. Ông tôi từ quê lên thăm gia đình hôm đó. Bố đưa hai cháu đi chơi, đi chơi cô em họ và treo cổ 4 người ra Bờ Hồ.

Lúc đó gần Tràng Tiền có một quán kem Ý mới, cửa kính sáng choang, bàn ghế rất tốt, trang trí kiểu tây sang trọng. Không ngoa, có lẽ đây là quán kem sang trọng nhất nhì Hà Nội những năm 1990. Giá kem thì mình nhớ mãi là 72.000, gấp khoảng 20 lần kem Tràng Tiền, kem Thủy Tạ. Vài lần trước khi đi, tôi nhìn lại bảng quảng cáo màu và nhìn những đứa trẻ con nhà giàu ngồi trong quán và ăn kem.

Bữa kem gần 1 đồng vàng, vai áo ấm và trang trại cam, tổ ấm của cha: Tình yêu thương con không nói thành lời - ảnh 1.

Chân dung một người cha không giàu có nhưng lại thích cho con ăn những món ăn xa xỉ.

Hôm đó, bố dừng chân trước một quán kem trước sự ngỡ ngàng của chúng tôi 3. Bố hào phóng gọi 4 ly. Giá kem Ý này cao gấp 20 lần kem tự làm nhưng mình cảm giác được xúc từng thìa kem, mát lạnh thơm miệng chỉ con nhà giàu, hào hứng ăn cả cây kem to bằng cái ô. . tô … có giá hàng nghìn que kem.

Khi tôi trở về nhà và nghe bố mẹ nói chuyện, tôi thấy bố tôi đã tiêu “6 tờ giấy xanh” – 50.000 tờ rơi và một vụ “lì xì” Tết vào nhà, tôi có 2 tờ rơi đó là quan trọng nhất trong thực tế. Năm đó, giá vàng chỉ khoảng 450 nghìn đồng / lượng.

Năm tôi 9 tuổi, một biến cố lớn xảy ra, sau đó gia đình tôi chuyển vào Sài Gòn. Bố về trước khi sửa nhà vài tháng, mẹ dẫn tôi đi sau. Ngôi nhà mới của chúng tôi là căn nhà cấp bốn dựng cạnh ruộng rau muống, đường vào nhà lát đá dăm, ban đêm tiếng chim én kêu vo ve.

Chiều hôm sau tỉnh dậy, bố đã chuẩn bị sẵn một món quà chiều để tôi “ra mắt” một xứ mới: Trái sầu riêng rụng từng mảng tròn, căng đầy cơm. Tôi bất giác bịt mũi, nhăn mặt vì mùi lạ và rên rỉ vì mùi khó chịu. Bố cười, chộp lấy Sầu riêng, đuổi theo và mời: “Vớ vẩn, đặc sản, đắt lắm. Ăn rồi ghiền, lâu mới mua ”, trong khi tôi chạy quanh nhà trốn.

Bữa kem gần 1 chỉ vàng, vai áo tơi và trang trại cam, nuôi tổ ấm của người cha: Tình yêu thương con không chỉ nói thành lời - ảnh 2.

Bố đưa con đi thăm trang trại của bố.

Bố nắm lấy tôi và cười vui vẻ khi gắp một miếng cơm sầu riêng nhét vào miệng tôi. Bố nói thật là hoàn hảo, chỉ một tháng sau và hơn 20 năm sau tôi đã là một fan hâm mộ Sầu riêng thực sự và dành 1/5 số tiền lương của mình cho Sầu riêng vào mỗi mùa hè.

Cũng chính một người cha lạ lùng, bắt tôi ăn mỡ và da của miếng thịt mà tôi đang nhổ, khiến tôi rơm rớm nước mắt và cố gắng cầu xin sự tha thứ mà không được. Lý do? Bố nói chúng ta phải tôn trọng người ăn, phải tôn trọng thời gian và công sức của cha mẹ. Bạn cần biết cách ăn “thập cẩm”, cả chén mới có thể trôi qua một bữa ngon – dở.

Bố nói giàu hay nghèo, chúng ta đều có thể thích ứng …

Đôi vai đẫm mồ hôi và chiếc xe van sẽ mang tôi đến với cuộc sống

Khi tôi tốt nghiệp trung học, cha tôi là chủ một xưởng hàn sắt, một người khuân vác, một quản đốc có kinh nghiệm và một nhân viên tiếp thị và sản phẩm. Bộ quần áo nổi tiếng nhất mà anh ta thường mặc là bộ quần áo bảo hộ dày cộp, vải thô ráp, vai rách hàng chục lỗ thủng. Đôi mắt của bố dù đeo kính nhưng vẫn đỏ hoe, lúc nào cũng ngậm nước, khuôn mặt lấm tấm bụi sắt.

Như bao đứa trẻ 15 tuổi khác, lúc đó tôi đã có thể tự đi học, bố mẹ không phải đưa đón. Nhưng một ngày nọ, khi chiếc xe đạp của tôi bị hỏng, tôi phải nhờ bố chở đi thi trong khi tôi đang ôn luyện để chuẩn bị vào lớp 10, chiếc đuôi to sau lưng. Những chiếc nĩa lục lọi, kêu cót két và dốc chậm rãi. Và phía trước là bố tôi, người đã nghỉ việc để đưa tôi đến trường trong bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi.

Bây giờ nghĩ lại, tôi nhận ra rằng đó là bộ đồ đẹp nhất của bố, đẹp hơn bộ mà bố mặc trong đám cưới. Nhưng bạn biết không, ngày đó, mười lăm tuổi, tôi đã rất xấu hổ. Tôi đỏ mặt ngồi một chỗ dài không ôm bố, không nói với bố câu nào. Cách nhà thầy khoảng 50m, tôi bảo anh dừng lại, xách cặp chạy đi, đừng quay lại, vì sợ có người nhìn thấy bố tôi đang lộn xộn.

Bữa kem tốn gần 1 chỉ vàng, bao mồ hôi công sức đồng cam cộng khổ, nuôi tổ ấm của người cha: Tình yêu thương con không nói thành lời - Ảnh 3.

Cha tôi làm ngựa cho cháu trai, trong một lần tôi về thăm nhà cha mẹ tôi.

Thực ra, lúc đó tôi không xấu hổ vì bố lao động chân tay, nhưng tôi thấy bực vì ông (lẽ ra) lười biếng, an phận. Anh từng là phi công quân sự và kỹ thuật viên cao cấp được đào tạo ở nước ngoài. Sống ở Sài Gòn, anh được mời vào làm chuyên gia giàn khoan ở Vũng Tàu, lương 20 triệu một tháng nhưng không nhận. Tôi rất buồn khi anh ấy quyết định trở thành chủ doanh nghiệp gia đình và kiếm được thu nhập trung bình, nhưng anh ấy đã từ chối chỉ để có nhiều thời gian hơn cho gia đình.

Ngày tôi thi trung học phổ thông, bố tôi gọi điện cho tôi từ rất sớm, với áo sơ mi và quần đùi. Bố tôi đã mượn một chiếc xe máy tương lai mới ở đâu đó, đưa tôi đến trường gần 20 km. Giữa phố, bố tôi ngã vào hàng phở Bắc, gọi một tô đặc biệt không nướng, 2 trứng chần cho tôi, một tô bình thường cho ông. Cha tôi thậm chí còn lấy thêm một vài miếng thịt chưa nấu chín từ bát của mình.

Trời Sài Gòn nắng gắt, bố tôi đang đợi ở cổng trường để thi xong, với chai nước suối ướp lạnh chắc ông mua ở quán cà phê gần trường làm ông ngộp mồ hôi. Vẫn còn đó mùi của lao động vất vả, chỉ trong một bộ quần áo khác, một chiếc xe khác, mùi mồ hôi đã gửi tôi vào cuộc đời của tôi.

Chủ trang trại trồng cam, nuôi yến hoành tráng nhưng vẫn “đếm từng đồng” cùng con

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi tự mình trở về Hà Nội. Bố không phản đối gay gắt, mạnh dạn như mẹ, bố chỉ úp mở: “Sống ở đâu cũng được, sống tốt là được rồi”. Tôi làm việc trong một tòa nhà, mưa không lọt nắng, không ngả đầu, ánh sáng quen thuộc là neon, điều hòa luôn ở mức tiêu chuẩn 28 độ. Tôi ít khi nghĩ đến chuyện cơm áo gạo tiền chạy ăn từng bữa mà lại lo lắng về thời hạn và KPI. Ngón tay viết cũng mỏi, mắt cũng mờ bởi những con số, tỉ lệ phần trăm, tăng trưởng dự án …

Có những ngày tôi muốn gục ngã trước áp lực cơm áo, gọi điện cho bố mẹ bên kia quê mà chỉ biết khóc. Bố không an ủi gì cả, bố cũng không trách quyết định của tôi khi tôi mới “giường chiếu”, bố chỉ nói: “Con xin nghỉ một hôm, về đây cho ăn, chán rồi về”. Điện thoại dừng lại, bố gửi vài tấm hình về vườn cam trĩu quả xanh tươi, video chim làm tổ bay lượn trên đầu và hót vang trời vào buổi tối …

Bữa kem tốn gần 1 lạng vàng, mồ hôi nước mắt, ruộng cam, nuôi tổ ấm của người cha: Tình yêu thương con không chỉ nói thành lời - ảnh 4.

Cha tôi dụ anh ta ngông. Tôi thắc mắc không biết họ có hiểu không, nhưng chỉ nghe thấy gân cổ hét lên rồi bỏ chạy.

Cách đây khoảng 12-13 năm, bố tôi không còn ở Sài Gòn nữa mà vào Bình Dương thuê đất trồng cam hữu cơ, xây nhà cho yến làm tổ. Tôi hay nói đùa, rồi bố là người giàu có, họ mới hỏi tôi. Tôi trêu nó, tháng nào bố mẹ cũng chu cấp đồ ăn, đóng thùng xốp cho con cháu, bố không ở xa nên một tuần gửi cam sành, vài ký yến cũng được. chung tay nuôi cháu.

Cha nói, “Tất cả mọi người đều được nuôi dưỡng, tôi không có trách nhiệm với bạn. Thích sỉ thì mình để giá chiết khấu, ưu tiên chọn hàng, mình không bán xô như dân buôn nhưng tiền gốc phải trả đầy đủ để không bị nợ. Đầu tư không nhiều tiền nhưng cũng không thấy lãi gì, phải đưa cho em thì em mới đủ sống.“Nhưng thật ra anh làm gì thì ăn, cho nấy; Còn hàng tôi lấy để bán, anh ấy” tính từng đồng “, tiền nào của nấy, nhận hàng là chuyển tiền công bằng.”

Bữa kem giá gần 1 chỉ vàng, vai áo lam và trang trại cam, nuôi tổ ấm của người cha: Tình yêu thương con không nói thành lời - Ảnh 5.

Cha tôi, 60 tuổi, vẫn hào hứng với công việc cho thuê nhà mới của mình.

Cha tôi cũng vậy. Những người sẵn sàng mạnh dạn “vung tay” để con em mình được ăn ngon mặc đẹp dù không giàu có. Những người tự hào khoác lên mình những chiếc áo khoác quân đội, họ vui vẻ mặc những chiếc áo ướt đẫm mồ hôi và chua xót nếu họ kiếm được một đồng lương lương thiện. Những người khoảng 60 tuổi vẫn đang muốn khởi nghiệp và đang bắt đầu một sự nghiệp mới với vẻ ngoài háo hức, ham học hỏi. Khi bối rối, anh sẵn sàng cho con một bờ vai, nhưng con hơi ngả vào rồi “chân ai nấy đứng, đời ai nấy sống”.

Bữa ăn kem gần 1 đồng vàng, vai áo ấm và trang trại cam, tổ ấm của các ông bố: Tình yêu thương con không nói thành lời - Ảnh 6.

Bố chăm chỉ nhặt lông để bày cho cháu ăn, cháu không quên dặn dò: “Không ăn ảnh cháu ơi!”.

Tôi nghĩ có rất nhiều ông bố như vậy có tình yêu thương con đặc biệt, nhưng ẩn sâu trong hành động, thậm chí là tình cảm tàn nhẫn, “lạnh lùng” với con đúng không?

Related Articles

- Advertisement -

Latest Articles